NÓI LÁI
Một hôm trong một cuộc lể , có một mệnh phụ đứng lên đưa ra một câu hỏi mà không ai trả lời được. Bà hỏi:" Đố các anh biết Đàn Ông thích gì??? Đàn Bà thích gì không???"
Không ai trả lời mà bà cho là đúng và có thể giải thích rõ ràng, cụ thể được. Đành chịu thua.
Bà ta giải đáp như sau: " Đàn Ông thích Đông Dzui, Đàn Bà thích Nấu Nướng ".
Ồ! vậy thì có chi là lạ, chồng thích bạn bè tụ họp thì vợ nấu nướng đãi bạn chồng, vui vẻ cả làng. Bà kia nên từ tốn và nghiêm trang giải thích như sau:
"Đông Dzui nó lái là Đui Giông - Đui cũng là Mù, Giông cũng là Gió, vậy thì Mù Gió la` Mò "Dzú". Quý vị Đàn Ông
có thích không ???....
Chừ đến Đàn Bà thích Nấu Nướng. Nấu cũng là Đun, như nấu nước sôi hay đun nước sôi cũng vậy, Nướng thì cũng gần như Thui, Bê thui, Bò nướng thì cũng xêm xêm. Vậy thì Nấu Nướng là Đun Thui, nói lái là Đui Thun, Đui là Mù, Thun là Co lại, vậy thì Mù Co là Mò "Ku" .
Mấy bà có ai không , xin cho biết?"
NGƯỢC XUÔI - XUÔI NGƯỢC ----------- của tiếng Việt
Một học viên người Mỹ đang học tiếng Việt hỏi Thầy :
-- Thưa Thầy ! hai chữ VÀO RA...nói là RA VÀO cũng được hả Thầy ?
-- Được ! những chữ như : LÂU DÀI - DÀI LÂU.... THẤP CAO - CAO THẤP......
NGƯỢC XUÔI - XUÔI NGƯỢC.....VUI BUỒN - BUỒN VUI.....
CAY ĐẮNG - ĐẮNG CAY.....nói ngược nói xuôi đều được cả !
Anh học viên người Mỹ lại hỏi tiếp :
-- Thế Thưa Thầy ! như câu : " Mời cô ngồi chơi " mình
nói là : " Mời cô chơi ngồi " có được không ạ?
-- Được ! nhưng guốc lên đầu con ạ !!!
Lại...Chữ "C"
Cạnh chùm cây chi chít cỏ, có con cua canh chừng chụp con cá. Chợt con còng chụp con cá của cua. Cua cự :
-Con cá của cua.
Còng cãi
-Con cá của còng.
Cua còng cự cãi : của cua- của còng, của cua- của còng...
Cạnh có con công, con cò cũng cùng coi chúng cãi : Của công, của cò
-Con cá của còng , còng có công chụp.
Công cãi
-Con cá của cua , cua có công canh chừng .
Công ,cò cùng cãi : của cua- của còng, của cua- của còng...
Chợt có con cọp, cọp cười:
-Con cá của cọp.
Cua chạy, còng chạy, con công . con cò cũng cất cánh. Cọp chụp con cá ....
Tôi tên Tí Teo
Tôi thật thê thảm
Tôi tưởng tôi trở thành thầy tu
Thuở trước tôi thiết tha thương thầm Thúy
Tướng Thúy thật to tôi thì tí teo tựa tôm tép
Thúy thấy tôi tí teo Thúy thương tôi
Tôi thích Thúy tướng to tôi thương Thúy
Thế thì tôi tỏ tình tới Thúy
Thế thì Thúy tặng tôi trái tim
Tôi tên Tí Teo tôi thiết tha thương Thúy
Tôi thương Thúy từ thưở tôi tám tuổi
Tướng Thúy thật to tôi thì tí teo tựa tôm tép
Tuy Thúy tướng to tôi thật thích Thúy
Thúy tựa tiên trần thế Thúy tựa tài tử
Thúy thích tập tạ Thúy thích thể thao
Thúy thích thưởng thức thơ tình tôi trao
Tôi thì tiện tặn Thúy thì thích tiêu tiền
Tôi thích tiểu thuyết Thúy thích trữ tình
Tôi thích Tam Tạng Thúy thích Tề Thiên
Tôi thích trăng tròn Thúy thích trăng tàn
Tuy Thúy tửng tửng tôi thật tình thương Thúy
Thiếu Thúy thì tim tôi thật thê thảm tê tái
Tôi tôn thờ Thúy từ tận trái tim
Thúy trên trời tôi trèo theo Thúy
Thúy tự tử thì tôi trở thành thầy tu
Tôi tên Tí Teo
Tôi thật thê thảm
Tôi tưởng tôi trở thành thầy tu
Thuở trước tôi thiết tha thương thầm Thúy
Tướng Thúy thật to tôi thì tí teo tựa tôm tép
Thúy thấy tôi tí teo Thúy thương tôi
Tôi thích Thúy tướng to tôi thương Thúy
Thế thì tôi tỏ tình tới Thúy
Thế thì Thúy tặng tôi trái tim
Tới tháng Trung Thu tôi thường tới thăm Thúy
Tôi trao tới Thúy trăm trang thơ tình
Thúy thấy tôi tỏ tình Thúy thật thẹn thùng
Tôi trao Thúy trái tim tôi tặng Thúy thẻ tiền
Thúy tôi thấy tôi thật tình Thúy thương tôi thiệt
Tôi thì tham tình tươm tướp tiến tới Thúy
Tôi thật thích thú tôi tù ti tú tí
Tức thời tôi từ từ tôi thò tay tôi thọt Thúy
Thúy thích thú Thúy thỏ thẻ tai tôi: "Từ từ!"
Tôi thấy thế tôi thỏ thẻ tai Thúy: "Thxương thxương!"
Tiếc thay thân tôi tâm Thúy tiêu tan tỉnh táo
Tôi tấn Thúy tới tấp Thúy thất thế thiệt thòi
Thế thì Thúy tức tối thét to: "Thôi!"
Thúy tát tai tôi tới tấp tơi tả thân tôi
Thế thì tình tôi từ từ tan tành
Thế thì tôi trở thành thê thảm thiên thu
Tôi tên Tí Teo
Tôi thật thê thảm
Tôi tưởng tôi trở thành thầy tu
Thuở trước tôi thiết tha thương thầm Thúy
Tướng Thúy thật to tôi thì tí teo tựa tôm tép
Thúy thấy tôi tí teo Thúy thương tôi
Tôi thích Thúy tướng to tôi thương Thúy
Thế thì tôi tỏ tình tới Thúy
Thế thì Thúy tặng tôi trái tim
Tôi thích thú tôi thò tay tôi thọt Thúy
Thúy tức tối Thúy tặng tôi tạt tai
Thôi thế thì trái tim tôi tan tác
Thế thì tình tôi thê thảm thiên thu
Tôi tên Tí Teo tôi tên Tí Teo
Tôi tên Tí Teo tôi tên Tí Teo
Thúy thấy tôi tí teo Thúy thương tôi...hehehe..
Câu chuyện của cô Châu cùng cậu Chương
Cô Châu, con cưng của cụ Cả Cầu. Cụ Cả có cất cái chòi cạnh cửa Cổ-Chiên. Cứ chiều chiều, cô Châu chạy chơi cùng con chó cò của chị Chín, con của cụ Chúc, cậu của cô Châu.
Cô Châu cỡ chẵn chín, cũng có chút cà-chớn, cô chuyên chơi chuyện cắc-cớ. Cô chọc con chó, cô cầm cái củ cải, cô chìa cho con chó, con chó chồm chồm chực cắn cái củ
cải.
Cô Châu chỉ cù-cưa cú-cứa chơi chứ chẳng chịu cho con chó cắn cái củ cải. Cô Châu cất cao cái củ cải. Cô Châu cất củ cải, con chó cáu, con chó chồm chực cùng cô Châu. Cẩu cùng cực, cuối cùng, con chó cắn cô Châu. Con chó cắn cái cần cổ, cắn cái cùi chỏ cô Châu. Cô Châu chạy, cô cầu cứu: ”cấp cứu, cấp cứu!! chó cắn, chó cắn!!”
Chợt có Cậu Chương câu cá cạnh cái chòi của cô Châu, cậu Chương cấp-cứu; cậu chở cô Châu chạy chữa. Chẳng có cậu Chương cứu, chém chết cô Châu chẳng cùi cái chân chắc cũng cụt cái cùi chỏ.
Cậu Chương, con cuối của Cụ chín Cúc. Cậu Chương chịu chải-chuốt, có chút của cải. Cậu Chương cũng cắc-cớ, cũng có chút cà-chớn, “chịu chơi chứ chẳng chịu chi”. Cậu Chương keo kiết kẹo kéo có chứng chỉ, cậu Chương có cốt cách của các công-chức cao-cấp. Cậu Chương cố chấp, cau-có, chẳng chửng-chạc. Cậu Chương câu cá, cá cắn câu, cậu cười cười, cợt cợt, chừng cá chẳng chịu cắn câu, cậu cáu, cậu chưởi: “cha con cá, cá cà-chớn!”.
Còn cô Châu, cô chưa chồng cũng chẳng có con cái chi. Cô cũng chịu chơi chút chút. Cô cần-cù, chịu cực, cũng chịu chải chuốt. Chính cái cung cách chịu chơi cùng chịu
chải chuốt của cô Châu cảm kích cậu Chương. Cậu Chương cực-kỳ kết cô Châu.
Cứ chiều chiều, cậu Chương kiếm chuyện câu cá chứ cậu chẳng cần cá, cậu cốt cạnh cô Châu, chỉ cần có cô. Cậu cố kiếm cách chài cô Châu. Có cô Châu, cậu Chương cười chúm-chiếm. Cậu Chương cười cùng cô Châu, cô Châu cũng cười cong-cớn cùng cậu Chương, cái
kiểu cười của các cô chịu chơi. Cậu Chương cứ kiếm chuyện con cà con kê cùng cô Châu chứ chẳng chịu chăm chú câu cá. Cô Châu cũng có cảnh cáo cậu Chương. Cậu Chương chỉ cười chứ cậu chẳng care.
Cậu còn chê, cậu cau-có cùng cô Châu: “Chuyện của Chương, Châu chớ có chen, chớ cà chớn, cà cháo, coi chừng Chương chém!”. Chừng cơn cáu cao, cậu còn kêu cô Châu: “cái con... chồn cái!”. Cô Châu cự cậu Chương, cậu Chương càng cau-có cùng cô Châu, cậu Chương chọc cô Châu. Cậu cố kiếm chuyện chim chuột, kiếm cớ chung chạ cùng cô Châu.
Có chiều, chờ cho cô Châu kẹt công chuyện, cậu Chương cầm cái cưa, cưa cái chốt cửa của cái chòi của cô Châu kêu “cà-cót, cà-két”. Cậu Chương cố cạy cửa cái chòi cô Châu. Cậu chen cái chân, chống cái cùi chỏ, cậu Chương cố chui cái cổ cụt của cậu chêm cái cửa, chớ cho cô Châu chạy.
Cô Châu cuống-cuồng, cô chụp cái chổi chà chống cự. Cô Châu cầu cứu. Cô càng kêu cứu, cậu Chương càng cộc. Chẳng chịu chần chờ, cậu Chương chọt cái chân, chận cứng cái cổ của cô Châu. Cậu cố công kiếm chút cháo. Cô Châu càng cục-cựa, cậu Chương càng kẹp cứng, cậu cố cưỡng chiếm cô Châu cho kỳ cùng. Cậu Chương còn kêu: “Châu, Châu, cố chiều cậu chút, cưng!”. Cô Châu chu-chéo, Châu cáu: “Chịu chết chứ Châu chẳng chịu cái kiểu chơi cha của cậu”.
Cô Châu càng chu-chéo, cậu Chương càng cười cười. Cô Châu cào, cô cấu, cô cắn. Cô chồm cái chân, chận cái chỗ...của cậu Chương. Cậu Chương cạp cổ cô, cô co cổ,
chẳng cho cậu Chương cạp. Cậu Chương cố công cởi cái cúc của cô Châu. Cô Châu cuống-cuồng, cô chụp cái chiếc chiếu cuốn chặt cứng, che các chỗ cần che, chẳng
cho cậu Chương cởi cái cúc của cô.
Cô Châu chẳng chịu cho cậu Chương chơi cái kiểu kỳ-cục, cứ cố cưỡng chiếm cô Châu, chẳng cần cô Châu chịu. Cô Châu còn kêu: “Cậu Chương, cậu Chương, cậu có cơn cà-chớn cũng có chừng, chớ chơi cái kiểu cắc-cớ, Châu chẳng chịu!”. Cô Châu cuống-cuồng, cậu Chương kẹp cổ, chòi chưng, kèm cứng cái cẳng cô Châu. Cô Châu kêu: “Cậu Chương, cậu Chương, Châu chưa có chồng, cậu chơi cắc-cớ, chơi kỳ-cục, Châu có chửa, có con, công chúng cười chê Châu, chắc Châu chết!”.
Cậu Chương chẳng chịu cho cô Châu kêu cứu, cậu còn kêu: “Chừng Châu có con, Chương chu cấp cả Châu cùng con của Châu. Chương chịu chơi, chẳng có care!”.
Cuối cùng, chẳng còn cách chi, cô Châu chỉ còn cách cam chịu. Chờ cho cậu Chương chán chê, cô Châu chụp cái kéo, cô cắt cái “cái chìa, cái chỉa” của cậu Chương kêu cái “cụp”. Cậu Chương kêu chí-chóe: “Chết, chết Chương. Cầu cứu, cầu cứu!!”. Cô Châu cười: “Chừa chưa? Cậu cà-chớn, chưa chừa, Châu cho chừa. Chết cứ chết, kêu cứu chi cho cực”.
Cuối cùng, cậu Chương chẳng còn cách chi, cuối cơn cầu cứu, cậu chỉ chống cằm, cam chịu. Công chúng chê cậu Chương, cười cô Châu. Công-chúng cùng ca:
“Chơi chi cái cách kiêu-căng,
Cần chi cái chuyện chiếu chăn cấp-kỳ
Cuối cùng, cũng chẳng còn chi
Còn chăng cái kiếp cu-ky chán-chường”
Cô Châu, con cưng của cụ Cả Cầu. Cụ Cả có cất cái chòi cạnh cửa Cổ-Chiên. Cứ chiều chiều, cô Châu chạy chơi cùng con chó cò của chị Chín, con của cụ Chúc, cậu của cô Châu.
Cô Châu cỡ chẵn chín, cũng có chút cà-chớn, cô chuyên chơi chuyện cắc-cớ. Cô chọc con chó, cô cầm cái củ cải, cô chìa cho con chó, con chó chồm chồm chực cắn cái củ
cải.
Cô Châu chỉ cù-cưa cú-cứa chơi chứ chẳng chịu cho con chó cắn cái củ cải. Cô Châu cất cao cái củ cải. Cô Châu cất củ cải, con chó cáu, con chó chồm chực cùng cô Châu. Cẩu cùng cực, cuối cùng, con chó cắn cô Châu. Con chó cắn cái cần cổ, cắn cái cùi chỏ cô Châu. Cô Châu chạy, cô cầu cứu: ”cấp cứu, cấp cứu!! chó cắn, chó cắn!!”
Chợt có Cậu Chương câu cá cạnh cái chòi của cô Châu, cậu Chương cấp-cứu; cậu chở cô Châu chạy chữa. Chẳng có cậu Chương cứu, chém chết cô Châu chẳng cùi cái chân chắc cũng cụt cái cùi chỏ.
Cậu Chương, con cuối của Cụ chín Cúc. Cậu Chương chịu chải-chuốt, có chút của cải. Cậu Chương cũng cắc-cớ, cũng có chút cà-chớn, “chịu chơi chứ chẳng chịu chi”. Cậu Chương keo kiết kẹo kéo có chứng chỉ, cậu Chương có cốt cách của các công-chức cao-cấp. Cậu Chương cố chấp, cau-có, chẳng chửng-chạc. Cậu Chương câu cá, cá cắn câu, cậu cười cười, cợt cợt, chừng cá chẳng chịu cắn câu, cậu cáu, cậu chưởi: “cha con cá, cá cà-chớn!”.
Còn cô Châu, cô chưa chồng cũng chẳng có con cái chi. Cô cũng chịu chơi chút chút. Cô cần-cù, chịu cực, cũng chịu chải chuốt. Chính cái cung cách chịu chơi cùng chịu
chải chuốt của cô Châu cảm kích cậu Chương. Cậu Chương cực-kỳ kết cô Châu.
Cứ chiều chiều, cậu Chương kiếm chuyện câu cá chứ cậu chẳng cần cá, cậu cốt cạnh cô Châu, chỉ cần có cô. Cậu cố kiếm cách chài cô Châu. Có cô Châu, cậu Chương cười chúm-chiếm. Cậu Chương cười cùng cô Châu, cô Châu cũng cười cong-cớn cùng cậu Chương, cái
kiểu cười của các cô chịu chơi. Cậu Chương cứ kiếm chuyện con cà con kê cùng cô Châu chứ chẳng chịu chăm chú câu cá. Cô Châu cũng có cảnh cáo cậu Chương. Cậu Chương chỉ cười chứ cậu chẳng care.
Cậu còn chê, cậu cau-có cùng cô Châu: “Chuyện của Chương, Châu chớ có chen, chớ cà chớn, cà cháo, coi chừng Chương chém!”. Chừng cơn cáu cao, cậu còn kêu cô Châu: “cái con... chồn cái!”. Cô Châu cự cậu Chương, cậu Chương càng cau-có cùng cô Châu, cậu Chương chọc cô Châu. Cậu cố kiếm chuyện chim chuột, kiếm cớ chung chạ cùng cô Châu.
Có chiều, chờ cho cô Châu kẹt công chuyện, cậu Chương cầm cái cưa, cưa cái chốt cửa của cái chòi của cô Châu kêu “cà-cót, cà-két”. Cậu Chương cố cạy cửa cái chòi cô Châu. Cậu chen cái chân, chống cái cùi chỏ, cậu Chương cố chui cái cổ cụt của cậu chêm cái cửa, chớ cho cô Châu chạy.
Cô Châu cuống-cuồng, cô chụp cái chổi chà chống cự. Cô Châu cầu cứu. Cô càng kêu cứu, cậu Chương càng cộc. Chẳng chịu chần chờ, cậu Chương chọt cái chân, chận cứng cái cổ của cô Châu. Cậu cố công kiếm chút cháo. Cô Châu càng cục-cựa, cậu Chương càng kẹp cứng, cậu cố cưỡng chiếm cô Châu cho kỳ cùng. Cậu Chương còn kêu: “Châu, Châu, cố chiều cậu chút, cưng!”. Cô Châu chu-chéo, Châu cáu: “Chịu chết chứ Châu chẳng chịu cái kiểu chơi cha của cậu”.
Cô Châu càng chu-chéo, cậu Chương càng cười cười. Cô Châu cào, cô cấu, cô cắn. Cô chồm cái chân, chận cái chỗ...của cậu Chương. Cậu Chương cạp cổ cô, cô co cổ,
chẳng cho cậu Chương cạp. Cậu Chương cố công cởi cái cúc của cô Châu. Cô Châu cuống-cuồng, cô chụp cái chiếc chiếu cuốn chặt cứng, che các chỗ cần che, chẳng
cho cậu Chương cởi cái cúc của cô.
Cô Châu chẳng chịu cho cậu Chương chơi cái kiểu kỳ-cục, cứ cố cưỡng chiếm cô Châu, chẳng cần cô Châu chịu. Cô Châu còn kêu: “Cậu Chương, cậu Chương, cậu có cơn cà-chớn cũng có chừng, chớ chơi cái kiểu cắc-cớ, Châu chẳng chịu!”. Cô Châu cuống-cuồng, cậu Chương kẹp cổ, chòi chưng, kèm cứng cái cẳng cô Châu. Cô Châu kêu: “Cậu Chương, cậu Chương, Châu chưa có chồng, cậu chơi cắc-cớ, chơi kỳ-cục, Châu có chửa, có con, công chúng cười chê Châu, chắc Châu chết!”.
Cậu Chương chẳng chịu cho cô Châu kêu cứu, cậu còn kêu: “Chừng Châu có con, Chương chu cấp cả Châu cùng con của Châu. Chương chịu chơi, chẳng có care!”.
Cuối cùng, chẳng còn cách chi, cô Châu chỉ còn cách cam chịu. Chờ cho cậu Chương chán chê, cô Châu chụp cái kéo, cô cắt cái “cái chìa, cái chỉa” của cậu Chương kêu cái “cụp”. Cậu Chương kêu chí-chóe: “Chết, chết Chương. Cầu cứu, cầu cứu!!”. Cô Châu cười: “Chừa chưa? Cậu cà-chớn, chưa chừa, Châu cho chừa. Chết cứ chết, kêu cứu chi cho cực”.
Cuối cùng, cậu Chương chẳng còn cách chi, cuối cơn cầu cứu, cậu chỉ chống cằm, cam chịu. Công chúng chê cậu Chương, cười cô Châu. Công-chúng cùng ca:
“Chơi chi cái cách kiêu-căng,
Cần chi cái chuyện chiếu chăn cấp-kỳ
Cuối cùng, cũng chẳng còn chi
Còn chăng cái kiếp cu-ky chán-chường”
Định nghĩa tình yêu
LỊCH SỬ: Tình yêu là một cuộc cách mạng giải phóng chủ nghĩa độc thân .
ĐỊA Lÿ: Tình yêu là một trận động đất trong tâm hồn và trái tim là " núi lửa " .
HÓA HỌC: Tình yêu là một phản ứng hóa học sinh ra a xít .
VẬT Lÿ: Tình yêu là một lực hút mạnh hơn lực hút của trái đất .
TOÁN HỌC: Tình yêu là một phép trừ của túi tiền , phép chia của trái tim , phép nhân của nhân loại và là phép cộng của mọi rắc rối .
VĂN HỌC: Tình yêu là quyển sách dày mà đọc từ trang đầu đến trang cuối ta không hiểu gì cả ..
ẨM THỰC: Tình yêu là một lít rượu hoà chung với hai lít dấm .
LỊCH SỬ: Tình yêu là một cuộc cách mạng giải phóng chủ nghĩa độc thân .
ĐỊA Lÿ: Tình yêu là một trận động đất trong tâm hồn và trái tim là " núi lửa " .
HÓA HỌC: Tình yêu là một phản ứng hóa học sinh ra a xít .
VẬT Lÿ: Tình yêu là một lực hút mạnh hơn lực hút của trái đất .
TOÁN HỌC: Tình yêu là một phép trừ của túi tiền , phép chia của trái tim , phép nhân của nhân loại và là phép cộng của mọi rắc rối .
VĂN HỌC: Tình yêu là quyển sách dày mà đọc từ trang đầu đến trang cuối ta không hiểu gì cả ..
ẨM THỰC: Tình yêu là một lít rượu hoà chung với hai lít dấm .
Trong một khách sạn ở London.
Có tiếng chuông reo ở quầy tiếp tân. Nhân viên phục vụ nhấc máy và nghe có tiếng nguời nói: - Tu ti tu tu tu tu!
Anh này chẳng hiểu đầu dây kia nói gì, bèn dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và vẫn câu nói ấy: - Tu ti tu tu tu tu!
Nhân viên phục vụ lại dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và lần này vẫn lại dúng câu ấy: - Tu ti tu tu tu tu!
Nhân viên phục vụ tức diên người, dập máy rõ mạnh. Vài phút sau, một anh chàng xuất hiện ngay truớc mắt nhân viên phục vụ, quát lên:
- Này ông kia, ông có hiểu tiếng Anh không hả? Tôi dã nói 3 lần rồi: "Mang ngay 2 ly trà vào phòng 222".
Một ông sếp
Anh này chẳng hiểu đầu dây kia nói gì, bèn dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và vẫn câu nói ấy: - Tu ti tu tu tu tu!
Nhân viên phục vụ lại dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và lần này vẫn lại dúng câu ấy: - Tu ti tu tu tu tu!
Nhân viên phục vụ tức diên người, dập máy rõ mạnh. Vài phút sau, một anh chàng xuất hiện ngay truớc mắt nhân viên phục vụ, quát lên:
- Này ông kia, ông có hiểu tiếng Anh không hả? Tôi dã nói 3 lần rồi: "Mang ngay 2 ly trà vào phòng 222".
Một ông sếp
đi làm mà quên kéo phéc - mơ - tuya, cô thư ký nhìn thấy bèn nhắc khéo:
- Sếp ơi! Hôm nay sếp đi làm quên đóng cửa ga - ra lại rồi đấy ạ!
Ông sếp giật mình nhìn xuống, thẹn quá bèn nói:
- Thế cô đi ngang qua có thấy cái BMW của tôi để trong đấy không?
Cô thư ký bèn trả lời:
- Dạ không sếp ạ, em chỉ thấy một chiếc xe đạp xịt lốp nằm ngoẹo cổ sang một bên thôi.
- Sếp ơi! Hôm nay sếp đi làm quên đóng cửa ga - ra lại rồi đấy ạ!
Ông sếp giật mình nhìn xuống, thẹn quá bèn nói:
- Thế cô đi ngang qua có thấy cái BMW của tôi để trong đấy không?
Cô thư ký bèn trả lời:
- Dạ không sếp ạ, em chỉ thấy một chiếc xe đạp xịt lốp nằm ngoẹo cổ sang một bên thôi.
No comments:
Post a Comment