'cookieChoices = {};'

Friday, September 19, 2014

Kim Biên mộng


Ra chợ Kim Biên buôn bán đã hơn 10 năm , chưa bao giờ thấy chợ vắng như bây giờ . Ế thê thảm ! Ngày xưa hai con đường bên hông chợ lúc nào cũng tấp nập ,đông nghẹt người , xe đi khó lọt , sơ sảy một chút là kẹt đường , bây giờ đường chợ thênh thang vắng hoe , thưa thớt người đi như con đường làng . Chủ sạp và nhân viên lặng câm nhìn nhau , ai nấy ủ dột , buồn hiu hoặc đăm chiêu hằn lên nét mặt .
Anh Quỳnh ngồi thừ người nhìn bạn hàng , nhìn cảnh chợ chiều đìu hiu , lòng buồn rười rượi ...Như mọi khi , nén tiếng thở dài khe khẽ , anh với tay lấy chiếc ipad , mở máy và chìm dần vào thế giới ảo , nơi khả dĩ có thể đem lại chút niềm vui để tạm quên thực tại chán chường ....
....Độ vài tháng nay tình hình bỗng dưng thay đổi đến chóng mặt . Về tổng thể thì chợ vẫn nhiều người bán hơn người mua , đa số chủ sạp đều rảnh rỗi ...quá đáng, người này nhìn sang sạp người kia như ái ngại , thông cảm , chia sẻ nỗi niềm của người đồng cảnh ngộ. Nhưng mấy người xung quanh sạp Quỳnh thì lại khác . Họ đang ghen tức ra mặt , hằn học không che giấu ...khi nhìn thấy cảnh chen chúc vòng trong vòng ngoài trước cửa hàng của chị . Ban đầu họ ngạc nhiên , sau họ tò mò và dần dà trở nên bực tức , giận dữ . Họ bàn tán xôn xao , một số ít dè bĩu , một số ra vẻ am hiểu đoán già đoán non :
- Tui nghi nó bán phá giá để câu khách ...
- Không ! Tui cũng bán mặt hàng đó , giá lại rẻ hơn nhưng chèo kéo mãi vẫn chẳng ai mua .
- Có khi nào nó bán đồ dỏm không ?
- Hổng có đâu , nhìn là biết liền . Dễ gì qua mắt tụi quản lý thị trường
với bạn hàng ông ơi ! Khách hàng bây giờ họ cũng tinh ý lắm , không dễ lừa họ đâu ....
- Hay nó dùng mỹ nhân kế ?
- Xí..í...í...! Đẹp như tui còn chưa dám xài đây nè , dã nhân thì có chứ mỹ nhân gì cha ! Có khi nó xài bùa ngải hông chừng !
- Trời , thời buổi này mà còn nói chuyện bùa ngải , ai mà tin !
- Bà có gan đi điều tra tìm hiểu coi !
Mọi người nhao nhao :
- Ừa , phải đó !
Thế là chị Tám Liến xăm xăm thẳng tiến . Chị cố tình len vào dòng khách hàng , vừa đi vừa nghe ngóng và khi đã lại thật gần , chị nhìn soi mói xem cách chị Quỳnh buôn bán ra sao . Chị thấy rõ ràng : Một số chủ sạp xung quanh sau nhiều lần mời mọc chiêu dụ khách không thành ,bèn trở mặt kiếm cớ để xua đuổi khách của chị khi họ đứng tràn qua phần mặt tiền sạp của họ . Bất chấp sự khiếm nhã đó , nhiều người vẫn kiên trì nhã nhặn
xếp hàng chờ đến lượt mình . Hình như họ đến không chỉ để mua hàng mà đến vì một lý do nào đó mà chị chưa thể biết... Dù mua được hàng hay không , ai nấy vẫn hân hoan ra về , nói cười tíu tít . Một số còn xin phép chị cho họ được chụp hình , quay phim chung nữa chứ ! Thật lạ kỳ và vô cùng khó hiểu !
Nghe chị Tám tường thuật lại , bạn hàng càng thêm ... ức chế . Không thể vén được bức màn bí mật , cả chợ ấm ức đến nỗi mất ăn mất ngủ mấy ngày , ai cũng phờ phạc . Cuối cùng họ nhờ cô Tổ trưởng khéo ăn khéo nói , dễ mến nhất chợ đến gặp anh chị Quỳnh để tìm hiểu dò la tin tức .
Chị đang bận túi bụi , như nữ tướng đang tả xông hữu đột giữa đống hàng hóa chất bày ngổn ngang la liệt . Chị cười cám ơn với người này xong, một tay nhận tiền thối tiền , một tay chị lấy hàng cho người kia xem , trong khi miệng lại liếng thoắng giải thích , hướng dẫn cách dùng cho một khách hàng khác ... Chị đi lại thoăn thoắt như con thoi , công việc trôi chảy suôn sẻ , ào ào như nước sông Sài gòn . Mồ hôi đẫm lưng , đọng giọt trên trán , tóc bết lại trên đôi má ...nhưng nụ cười vẫn nở tươi rói trên môi . Với ai chị cũng niềm nở , ân cần, chân thành ... như với người thân . Một vài ông Việt kiều ra dáng hách dịch , bới tung hàng lên để xăm xoi , lựa hàng thật lâu , hạch hỏi vặn vẹo chê bai đủ điều như thử thách , như trêu ngươi ...vẫn không khiến chị thay đổi thái độ . Họ đưa mắt nhìn nhau , mỉm cười kín đáo và gật gù , rồi đi thẳng , không mua món gì . Chị chẳng mấy bận tâm và lại vui vẻ tiếp đoàn khách mới ...
Tranh thủ lúc anh rảnh tay , cô Tổ trưởng hỏi nhỏ : Có bí kíp gì hông , ai cũng ế nhệ , sao ông bà đông khách dữ vậy ?
- Hề hề ! Tại Trời thương cô ơi !
- Thôi mà , nói thiệt cho qua nghe đi .
- Dạ , thiệt ra Trời giúp không bằng người giúp cô à . Tụi tui buôn bán thiệt tình nhưng mấy năm rồi vẫn không khá . Sau nhờ có cô bạn thân bên Mỹ , thương tình lên mạng quảng cáo dùm , hô hào mọi người ghé thăm , mua hàng ủng hộ . Ban đầu chỉ có bạn bè thân thiết mới tham gia thôi , sau đó thấy tụi tui ... dễ thương (!) thiệt nên vận động thêm người nhà , bạn bè , người quen của mình tham gia nữa ...nên Một đồn thành Mười , Mười thành Trăm , Trăm thành Ngàn ... cuối cùng mới đông như vậy đó cô . Có cả Thầy Cô cũ , dù quen hay không quen cũng tìm đến . Rồi Việt kiều ở tận bên Mỹ , Úc , Canada , Đức , Ý ...cũng về tìm , vừa để mua hàng vừa để gặp cho biết mặt , nhận " bà con " , vừa để chuyện trò hàn huyên...vui lắm ! Tất cả đều nhờ vào bạn bè và Fây búc đó cô !
Cô Tổ trưởng nghe ra , mặt mũi giãn nở , đôi mắt sáng bừng :
- À , ra vậy ! Ngày xưa ông bà nói " Hễ ai có đức mặc sức mà ăn " , bây giờ thì " Bạn Phây đông đúc mặc sức mà ăn " phải không ?
Anh Quỳnh cười ha hả , nối lời : Dạ phải ! Tất cả là nhờ bạn bè và Phây búc thôi ! Phây búc vạn tuế ! Phây búc muôn năm !
...Bỗng một tiếng " Bốp ! " vang lên , cái vai đau rát , khiến anh giật nảy mình choàng tỉnh. Tiếng ai đó thật quen , giông giống... cô tổ trưởng :
- Dậy đi cha nội ! Coi hàng mà ngủ gật hoài , mất hết đồ bây giờ ! Tui mà ra hổng kịp chắc mất luôn cái ipad quá !
Anh cười bẽn lẽn , dụi mắt nhìn đồng hồ . Giờ cao điểm mà chợ vắng tanh , hèn gì ngủ ngon , mơ được một giấc thật tuyệt vời ! Dù gì cũng cảm ơn bạn hiền , Phây búc !
Chợ Lớn , ngày 18/9/2014.


DHQ
( thay lời cảm ơn bạn Lavender Đặng và Thầy Cô , anh chị , bạn bè )

No comments:

Post a Comment